Chuyện cười thư giãn

Chạy nước rút vào…bệnh viện

Một cựu vô địch môn chạy việt dã khoe với con cháu về thời vàng son oanh liệt của mình: 
– Hồi còn trẻ, ta đã chạy nước rút 50 cây số để cho cái thằng xúc phạm người tình của ta một bợp tai. 
– Rồi sau đó ông lại chạy “nước rút” về à? 
– Ta cũng không nhớ! Chỉ biết rằng khi tỉnh lại, ta đã thấy mình ở trong bệnh viện rồi.

Chồng khổ sở vì vợ chăm tập thể dục

– Này Tồ, tôi nghe bảo là dạo này chị nhà không còn chạy bộ mỗi chiều để giảm cân cùng với bà xã của tôi nữa. Nhà anh có chuyện gì à?

Tồ chậm rãi đáp:

– À không có gì đâu, tại tôi bảo vợ ở nhà đừng đi tập nữa. Cô ấy tập được có 3 tháng là tôi hết chịu đựng nổi rồi.

Tý trố mắt:

– Sao thế?

Tồ thở dài:

– Cô ấy chạy bộ mãi mà cân nặng thì chẳng giảm tẹo nào. Ngược lại hàng quán dọc đường thì thuộc nằm lòng hết, đã thế chuyện rước con cái, rửa bát, nấu cơm mỗi chiều đều giao cho tôi làm tất. Tôi chịu được 3 tháng coi như là kiên cường lắm rồi đấy.

Con dấu của bác sĩ sản

Một cô gái đến phòng khám sản, bác sĩ khẳng định cô có bầu, rồi lặng thinh đóng lên bụng cô một con dấu gì đó. Về nhà cô bảo chồng đọc xem nội dung con dấu trên bụng cô là gì. Phải dùng kính lúp, anh chồng mới đọc được:

– “Khi nào có thể đọc được dòng chữ này bằng mắt thường, hãy đưa cô ấy đến nhà hộ sinh”

Dụng cụ y tế

Cô giáo dặn học sinh:

– Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ.

Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật.

– Tuấn, em đem gì tới?

– Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ.

– Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào?

– Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ.

– Tý, em mang cái gì kia?

– Dạ, bình ôxy ạ?

– Em lấy ở đâu ra vậy?

– Dạ, của bà em.

– Thế bà nói gì khi em mang bình đi?

– Dạ, bà chỉ thở dài và phều phào nói: “Không được mang đi”.

Lỗi chết người của việc viết không dấu – Con mat roi

Gia đình nọ có con bị sốt rất cao, mấy ngày không khỏi nên hai vợ chồng quyết định đưa vào bệnh viện. Bác sĩ khám xong chẩn đoán là tình hình rất nguy hiểm.

Người chồng thấy vậy quyết định về nhà lấy thêm tiền, để vợ ở lại phòng cấp cứu và dặn nếu có việc gì thì báo gấp cho anh. Vừa về tới nhà, anh mở điện thoại ra coi thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ cùng với một tin nhắn: “Anh oi! Con mat roi.”

Anh chồng giật nảy mình, đánh rơi cả điện thoại, ngồi xuống bậc thềm khóc hu hu. Người nhà hỏi ra rồi đọc tin nhắn, cũng cuống cuồng chạy tới bệnh viện để nhìn mặt cháu lần cuối. Tới nơi, mới thấy cháu bé vẫn khỏe mạnh và đang chuẩn bị ra viện.

Hóa ra tin nhắn của chị vợ là: “Anh ơi. Con mát rồi.”

Bác sĩ xương khớp

Hai sinh viên nói chuyện với nhau:
– Hôm vừa rồi tớ có thằng bạn say rượu, bị ngã từ trên giường xuống thế mà phải vào bệnh viện.
Bác sĩ xem xét xong, lắc đầu bảo: bó tay!
– Thế nó bị gì mà nặng vậy?
– Gẫy tay

Chuyện cười bác sĩ Sản phụ khoa

Có vị bác sĩ trẻ chuyên ngành phụ khoa. Anh ta mở phòng mạch thật sang trọng gần với phòng mạch nhếch nhác của ông bác sĩ già. Anh ta nghĩ sẽ lấy hết khách của ông già kia vì anh đẹp trai, giỏi giang…và nhiều thứ khác nữa.
Nhưng đã hơn 3 tháng mà chỉ lèo tèo vài chị đến khám xong rồi…cũng thành khách hàng của ông bác sĩ già kia luôn!

Quá bực, ảnh bèn gọi cô y tá đến và bảo:
– Đâu thử ngày mai cô giả làm bệnh nhân qua xem tay nghề ổng thế nào mà đắt khách thế!?
– Tuân lệnh sếp!

Sáng hôm sau, cô hộ lý qua thật sớm…đến trưa mới về. Anh bác sĩ ở nhà sốt ruột, đứng ngồi không yên…thì cô y tá trở về với…nụ cười mỉm.
– Sao lâu thế? Ông ta thế nào???
– Dạ, tay nghề cũng thường thôi, nhưng có lẽ ổng già nên khi khám…tay ổng run run như…máy rung vậy !!
– !!!

Chìa khóa

Tại một bệnh viện tâm thần nọ, để kiểm tra lần cuối trước khi cho bệnh nhân xuất viện các bác sĩ bèn bàn nhau vẽ một cái cửa giả lên tường rồi bảo: “Các anh hãy mở cánh cửa đó ra là có thể về nhà rồi”.

Các bệnh nhân hồ hởi xông vào cánh cửa giả mở lấy mở để, duy chỉ có một người đứng từ đằng xa cười ngặt nghẽo.

Các bác sĩ vui mừng vì nghĩ anh này đã hết bệnh liền tiến đến hỏi: “Tại sao anh lại cười?”.

Bệnh nhân nọ đáp: “Tại bọn họ ngu quá”.

Các bác sĩ mừng thầm trong bụng nhưng để chắc ăn nên hỏi tiếp: “Tại sao anh lại bảo bọn họ ngu”.

Anh này bèn giơ cái xẻng lên và nói: “Tại vì tui giữ cái chìa khóa đây này, làm sao mà chúng nó mở cái cửa đó cho được”

Bệnh di truyền

Một nông dân đi khám bệnh.

– Thưa bác sĩ, tôi bị vô sinh.

– Trước hết, ông phải làm các xét nghiệm, chụp phim rồi mới kết luận được là ông có bị vô sinh hay không.

– Nhưng tôi bị di truyền. Ông nội tôi cũng bị, bố tôi cũng bị.

– Thật sao? Vậy ông từ đâu ra?

– Từ quê ra chứ còn từ đâu nữa?!

Thoát chết nhờ làm thợ sơn

Một bác sĩ mới ra trường nói với vợ bệnh nhân:

– Bà gọi cho tôi muộn quá, rất tiếc là ông nhà đang hấp hối. Bà xem, hai bàn tay ông đã xám lại.

– Nhưng thưa bác sĩ, chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông ta cũng như vậy!

– Bác sĩ trẻ thở phào: Ra thế, may quá! Nếu ông nhà không làm nghề thợ sơn thì chắc đã chết rồi!

Đoán ra tin xấu

Từ phòng xét nghiệm đi ra, bác sĩ nói với bệnh nhân:

– Tôi có một tin tốt và tin xấu cho anh.

Người ốm lạc quan đề nghị:  – Cho tôi biết tin tốt trước!

– Tên của anh sẽ được người ta đặt cho một căn bệnh mới.

Bước chuẩn bị gay cấn

Có một bà đỡ khá lành nghề nhưng hay mất bình tĩnh. Người ta gọi bà đến đỡ một ca đẻ con so, tới với hòm dụng cụ trong tay, bà nói với người chồng:

– Mời anh ra ngoài, cần gì tôi sẽ gọi.

– Sản phụ đã bắt đầu la hét. Khoảng 10 phút sau, bà thò đầu ra cửa và nói: Anh có kìm không?

– Hả?! Anh chồng tròn mắt hỏi.

– Vâng, kìm, nhanh lên! Không hả hở gì hết, tôi biết việc tôi phải làm.

– Có kìm rồi, khoảng 5 phút sau, bà lại xuất hiện ở cửa: Anh có cái cờ lê to không?

– Cờ lê à? Lạy chúa, điều gì đã xảy ra với vợ tôi?

– À… không sao, nhưng tôi cần một cái cờ lê.

– Người chồng bâng khuâng ngắm cái cờ lê rồi miễn cưỡng đưa nó cho bà ta. Cửa khép lại, tiếng kim loại va chạm nhau xủng xoảng, két… két. Anh chồng ở ngoài nghiến chặt răng, mặt tái dại, chân tay run bần bật. Được một lát, thở hổn hển, mặt nhễ nhại mồ hôi, bà thò đầu ra cửa quát: Hãy nghe đây, tìm ngay một cái búa tạ, nếu chậm thì không kịp mất!

– Đến nước này, anh chồng không chịu nổi nữa, xô cửa xông vào, trước mắt anh là nền nhà ngổn ngang kìm, búa… và hòm dụng cụ chưa mở được.

Dấu hiệu mang thai

Trong một kỳ thi ở trường Y, thầy giáo hỏi:

– Anh cho biết những dấu hiệu khi mang thai?

– Đắn đo mãi không biết trả lời thế nào thì anh sinh viên nghe thấy bạn mách: tóc rụng, chân cong, bụng to…

– Anh ta luống cuống lặp lại hết. Thầy giáo cười, hỏi lại:

– Chân tôi có cong không?

– Thưa cong ạ.

– Tóc tôi có rụng không?

Không có sữa

Một phụ nữ bế đứa bé đi khám bệnh. Bác sĩ khám và phát hiện thằng bé bị suy dinh dưỡng.

Bác sĩ hỏi:

– Thưa bà, cháu đang bú sữa mẹ hay sữa bình ạ?

– Sữa mẹ!

– Vậy bà vui lòng cởi áo ra để tôi khám.

Một lúc sau, bác sĩ tuyên bố:

– Hèn chi thằng bé suy dinh dưỡng vì bà không có sữa. Chẳng có chút sữa nào cả.

Người phụ nữ bình thản trả lời:

– Tôi biết! Tôi là bà ngoại của nó mà!

Ghen ngay cả khi chết

Sau khi khám bệnh cho người cha, bác sĩ bảo với cậu con trai:

– Bố cậu bị ung thư giai đoạn cuối rồi, có lẽ chỉ còn sống được khoảng 3 tháng nữa.

Trên đường về, người cha bảo con ghé vào quán rượu gần nhà để uống vài chén. Trong quán rượu, ông ta thông báo với tất cả mọi người rằng mình sắp chết vì bệnh AIDS.

Thấy vậy, người con thắc mắc:

– Bố bị ung thư cơ mà, tại sao lại nhận mình bị căn bệnh thế kỷ đó?

– Vì bố không muốn bất cứ kẻ nào léng phéng với mẹ con sau khi bố qua đời.

Xin về hưu

Nhân dịp mới đi bệnh viện về, cơ thể của ông lão 70 tuổi mới tổ chức 1 cuộc họp mừng tai qua nạn khỏi.

Tổng giám đốc não nói:

– Ai có ý kiến gì cứ nói.

Tim phát biểu:

Tôi làm việc liên tục 70 năm qua tôi xin về hưu.

– Không được, tim mà về hưu thì là chết rồi – Các bộ phận đồng loạt phản đối. Tim, gan, phèo, phổi tranh cãi mãi cuối cùng không bộ phận nào được về hưu cả.

Bỗng ở phía dưới có tiếng nói vọng lên.

– Tôi yếu quá rồi xin về hưu. Mọi người ngó nghiêng mãi không biết ai nói.

Tổng giám đốc Não đập bàn quát:

– Ai vừa nói đứng lên xem nào.

Phía dưới có tiếng phều phào:

– Tôi mà đứng lên được thì đã không xin về hưu.

(Không biết là bộ phận nào vậy nhỉ !!!)

Thuốc chữa mộng du

Bệnh nhân hỏi bác sĩ: “Bác sĩ có thuốc chữa mộng du không?”

– Ông đem hộp này về rải quanh giường đi.

– Ủa thuốc gì thế?

– Đinh 5 phân.

– !!!!!

Được vậy thì hay quá

Một bà có tính lắm mồm ai cũng biết. Một hôm bà bị ốm phải tới gặp bác sĩ quen. Khám xong, bác sĩ bảo bà há miệng ra để ông được tập trung tư tưởng trong lúc kê đơn.

Lát sau, khi bác sĩ nói xong rồi bà liền trách:

– Thưa bác sĩ, nếu phải há mồm một lúc nữa thì tôi cắn lưỡi chết mất.

Bác sĩ thản nhiên đáp:

– Ôi! Nếu được vậy thì hay quá! Lần sau, nếu có phải đến đây thì bà sẽ không phải há miệng ra nữa.

Câu chuyện 2: Thuốc tốt

Bác sỹ hỏi thăm bệnh nhân:

– Loại thuốc mà tôi kê cho anh công hiệu chứ?

– Ồ, vâng! Cảm ơn bác sỹ đã chạy chữa.

– Thực sự công hiệu phải không?

– Vâng, thuốc rất tốt bác sỹ à!

– Vậy thì tôi phải uống thử xem. Tôi cũng bị đau y hệt như anh.

Gấp lắm rồi

Trước cửa hiệu thuốc tây, người xếp hàng dài dằng dặc, nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng 1 người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hải, quần áo xộc xệch chen lên phía trước, miệng liên tục nói:

– Xin lỗi, cho tôi qua, gấp lắm rồi. Người nhà tôi đang nằm chờ…

Mọi người tỏ vẻ thông cảm và dạt ra để ông ta lên trước. Đến nơi, ông này hổn hển nói với cô bán thuốc:

– Chị làm ơn bán gấp cho tôi hai…bao cao su.

Vợ bị điếc

Một người đàn ông đi gặp bác sĩ để kể về người vợ của mình. “Tôi cho rằng vợ tôi bị điếc, cô ấy chả nghe thấy tôi nói gì mà toàn khiến tôi phải nhắc lại”.

Người bác sĩ trả lời: “Được rồi, bây giờ anh cứ về nhà. Tối nay đứng cách vợ 6 m và nói một điều gì đó. Nếu bà nhà không trả lời, đứng lại gần 2 m nữa và nhắc lại. Cứ tiếp tục như thế để xem mức độ ngễnh ngãng của bà ấy nặng đến mức nào”.

Người chồng trở về nhà và thực hiện đúng theo chỉ dẫn. Ông đứng cách vợ 6 m khi bà đang thái thịt trong bếp và hỏi: “Cưng à, tối nay mình ăn gì vậy?”. Ông không nghe thấy câu trả lời. Ông đứng gần lại 2 m nữa và hỏi lại. Vẫn không có câu trả lời. Ông đứng gần thêm 2 m. Vẫn chẳng thấy gì. Cuối cùng, ông tiến sát lại sau vợ và hỏi: “Em yêu, tối nay mình ăn gì?”.

Cô vợ trả lời: “Đây là lần thứ 4 rồi nhá. Thịt bò hầm!”

 Đẹp mà rẻ

Một quý bà đã đến tuổi xế chiều đến một viện thẩm mỹ danh tiếng. Bác sĩ sau khi kiểm tra kỹ lưỡng gương mặt của bà ta liền phán.
“Bà cần phải phẫu thuật thưa bà. Như thế trông bà sẽ trẻ như thiếu nữ đôi mươi nhưng…”

“Phí tổn khoảng bao nhiêu, thưa bác sĩ?”, quý bà ngắt lời.

“Khoảng một trăm nghìn dollar, thưa bà”.

“Trời ơi, đắt quá. Thế nếu tôi chỉ muốn trẻ như thiếu phụ ngoài ba mươi thì chi phí là bao nhiêu?”

“Cũng vào khoảng hơn 70 nghìn dollar”, bác sĩ đáp.

“Thế nếu trông trẻ như phụ nữ ngoài bốn mươi thì tốn bao nhiêu?”

“Hơn 50 nghìn dollar”, bác sĩ nhã nhặn.

“Đắt thật đấy. Không có phương pháp nào rẻ hơn sao?”

“Vậy thì tôi có thể giới thiệu với bà một phương pháp chỉ tốn có 1 dollar thôi”, bác sĩ nói.

“Thế à? Phương pháp gì?”

“Đeo mạng che mặt!”.

Tắt đèn

Bác sĩ tâm lý lừng danh đến thăm khu điều dưỡng bệnh nhân tâm thần. Vào một phòng, ông ngẩng đầu lên và thấy trên trần có một người bệnh bám cả hai tay hai chân vào xà nhà.

Bác sĩ hỏi y tá trực phòng:

– Anh ta bị làm sao thế?

– Hắn bị bệnh hoang tưởng, tự coi mình là cái bóng đèn…

– Ừ! Tôi thấy rõ rồi… Nhưng phải có cách bắt hắn xuống, kẻo ngã bị thương thì rày rà to cho uy tín của bệnh viện ta.

– Vâng, nhưng hắn mà xuống thì gian phòng này sẽ tối ạ!

Uống rượu

Bác sĩ hỏi bệnh nhân để ghi vào bệnh án:

– Ông có uống rượu chứ?

Mặt bệnh nhân tươi hẳn lên:

– Thưa bác sĩ, ở đây cũng có ạ?

Hoang tưởng thị dâm

Johnny đi khám sức khỏe và trắc nghiệm tâm lý. Ông bác sĩ vẽ một đường vòng tròn rồi hỏi:

– Tôi vẽ cái gì đây?

– Một cô gái khoả thân!

Bác sĩ vẽ một hình vuông:

– Thế còn đây?

– Một cô gái khỏa thân nằm ngửa

Bác sĩ vẽ một hình tam giác và hỏi:

– Còn bây giờ?

Anh chàng đỏ mặt, đập bàn:

– Ông không xấu hổ khi vẽ ra những thứ đó à? Thật trơ trẽn và pậy pạ….

Bác sĩ ghi vào bệnh án: “Mắc bệnh hoang tưởng thị dâm”.

Johnny nhìn thấy, gầm lên:

– Này, ai bệnh? Những thứ đó là ông vẽ hay tôi vẽ?

Chờ

Bà mẹ: Thưa bác sĩ, con gái tôi nó cứ kêu “Cục tác, cục tác, ta là gà đẻ trứng vàng” cả tháng nay rồi!

Bác sĩ: Sao Không đưa cháu tới khám sớm?

Bà mẹ: Dạ, thì tôi cũng chờ coi nó có đẻ ra thiệt không…

Bệnh nghề nghiệp

Một bác sĩ phụ khoa sau nhiều năm hành nghề cảm thấy chán ngấy công việc của mình và quyết định đến với một sự nghiệp mới. Ước mơ thuở bé của ông là trở thành kỹ sư. Vì vậy, ông ghi danh vào một trường kỹ thuật.

Sau 2 năm miệt mài, cuối cùng thì kỳ thi tốt nghiệp cũng tới. Đề thi yêu cầu thí sinh phải tháo rã hoàn toàn một cỗ máy rồi lắp lại mà nó vẫn hoạt động trơn tru như mới. Vị cựu bác sĩ hoàn thành bài thi và về nhà thấp thỏm chờ đợi kết quả.

Ngày nhận được phiếu báo điểm, ông bác sĩ nhảy ngược lên vì ngạc nhiên: bài thi của ông đạt tới 150% số điểm tối đa. Thắc mắc, ông gọi điện tới vị giám khảo để hỏi và được giải thích:

– Với việc lột trần cỗ máy một cách tỉ mỉ, anh xứng đáng được hưởng 50% số điểm tối đa. Tôi cho anh 50% số điểm nữa vì đã lắp nó lại một cách hoàn hảo. Còn 50% điểm thưởng là vì anh đã thực hiện tất cả các kỳ công đó qua cái lỗ thăm dầu.

ĐAU ĐẦU VÌ VẦNG HÀO QUANG

Bệnh nhân phàn nàn với bác sĩ là ông ta thường xuyên bị đau đầu. Bác sĩ hỏi:

– Ông có uống rượu không?

– Thưa bác sĩ, chưa bao giờ tôi uống lấy một giọt!

– Ông hút thuốc lá chứ?

– Thưa ngài, tuyệt đối không.

– Còn chuyện phụ nữ?

– Ồ! Tôi không hề nghĩ tới chuyện đó.

– Thế thì ông đúng là Thánh rồi! Có thể vầng hào quang trên đầu ông hơi bị chặt.

UỐNG SỮA RẤT NGUY HIỂM

Ông George đã 60 tuổi và rất yếu. Tháng trước, vợ ông bảo đi khám bác sĩ nhưng ông kiên quyết từ chối. Nhưng tuần này ông thấy mệt mỏi quá nên đành phải đi đến phòng khám.

Bác sĩ Brown bảo:

– Ông uống rượu quá nhiều đấy. Ðừng uống whisky. Hãy uống sữa.

– Ái chà, thưa bác sĩ, không được đâu, uống sữa rất nguy hiểm.

Bác sĩ cười:

– Nguy hiểm ư? Sao uống sữa lại nguy hiểm?

– Còn không à? Năm ngoái sữa đã giết chết ông bạn thân của tôi đấy.
– Sao lại thế được.

– Con bò ngã đè lên ông ấy, không cứu kịp.

DẤU HIỆU CỦA BỆNH ĐIẾC

– Thưa bác sĩ, xin ông cứu chồng tôi ngay. Anh ấy bị điếc.

– Lâu chưa?

– Mới hôm nay thôi ạ.

– Sao bà biết đích xác thế?

– Hôm nay, anh ấy đi cùng tôi vào cửa hàng bán quần áo. Khi cô bán hàng nói giá tiền, đáng lẽ mặt chồng tôi phải tái đi khiếp hãi, thế mà anh ấy vẫn tủm tỉm cười ngớ ngẩn trông thật là tội nghiệp.

Ruột thừa của vợ
– Alô, tôi là B đây! Mời bác sĩ đến ngay cùng một xe cấp cứu, vợ tôi đang đau ruột thừa.
– Ồ, ông B đấy ư? Tôi mới cắt ruột thừa cho bà nhà cách đây một tuần mà! Ông đã thấy ai có đến hai cái ruột thừa chưa?
– Không có ai, nhưng ngài chưa bao giờ thấy đàn ông có hai vợ ư?

Bán thuốc theo đơn
Một quý bà bước vào hiệu thuốc và hỏi người bán thuốc bà ta muốn mua một ít nhân ngôn (Arsen).
– Bà mua nhân ngôn làm gì vậy?
– Để giết chồng tôi.
– Tôi không thể bán nhân ngôn cho bà để giết người được.
Quý bà đưa ra một bức ảnh một người đàn ông và một người đàn bà trong tư thế thân mật, trong đó, đương nhiên người đàn ông là chồng bà ta, còn người phụ nữ là… vợ của người bán thuốc.
Người bán thuốc cầm lấy bức ảnh và gật đầu:
– Tôi không biết là bà lại có đơn thuốc

Đau đẻ từ khi cưới
Bác sĩ sản khoa đang khám cho một người phụ nữ đau đẻ. Mãi vẫn chưa thấy các triệu chứng khác, ông cau mày hỏi anh chồng:
– Vợ anh đau lâu chưa?
– Thú thực, thưa bác sĩ, tôi cũng… không biết chắc ạ.
– Anh thật vô tâm, thế cô ấy gào thét như thế này bao lâu rồi?
– Dạ, từ khi chúng tôi lấy nhau ạ!

Một anh chàng sinh viên ngành Y đi thực tập.
Hôm nay là lần dầu tiên khám bệnh…
Khi bệnh nhân dầu tiên vừa buớc vào phòng khám anh chàng đã nhiệt tình hỏi han:
– Anh bị làm sao? Phân thế nào, có ăn được không?
Bệnh nhân: – ?!!

Một anh bị bệnh hen 

đi đến phòng khám của bác sĩ. Thang máy hỏng nên anh phải leo cầu thang bộ lên tầng 5. Anh ta hổn hển nói:
– Bác sĩ, em bị hen nặng. Bác sĩ có liệu pháp gì không ạ?
– Rất dễ thôi. Đừng hút thuốc, uống rượu, nghỉ ngơi nhiều và sắm ngay một cái kính.
– Kính thì giúp gì cho bệnh hen chứ?
– Nó giúp cậu lần sau tìm ra phòng khám bác sĩ. Ông ấy ở tầng dưới. Còn tôi là nhân viên kế toán.

Nhìn xa

Bệnh nhân phàn nàn với bác sĩ nhãn khoa: Tôi không thể nhìn thấy những vật ở xa.

– Bây giờ ông nhìn xem, cái gì ở trên trời?

– Mặt trời.

– Thế ông còn muốn nhìn xa cỡ nào nữa?

Luật… tránh thai


Một thanh niên vạm vỡ đến hỏi bác sĩ: “Cho em biết cách tránh thai hiệu quả nhất mà không cần dùng đến thuốc?”.

– Thế anh làm nghề gi?

– Võ sĩ quyền anh ạ.

– Vậy thì cứ luật quyền anh mà thực hiện.

– Ủa, nhưng luật này có dính dáng gì đến chuyện tránh thai đâu?

– Sao không? Luật này chả quy định khi “đấm” đối phương phải “đấm” từ rốn trở lên là gì!

N và L

Bổng một hôm, có bệnh nhân đau bụng nôn ra máu (thực ra là nôn ra tiết canh), được đưa khẩn cấp vào Khoa Khám cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán “lôn ra máu” (BS người đồng bằng bắc bộ nên nói “n = l” ấy mà) và cho chuyển bệnh vào điều trị nội trú. Cô điều dưỡng ngái ngủ xem thấy bụng bệnh nhân căng to (cổ chướng nên to bụng) và cứ nghị vị Bác sĩ này viết thiếu dấu nên cho thêm dấu “huyền” vào từ “lôn” cho đúng chính tả, và chuyển bệnh xuống Khoa Sản. Vị Bác sĩ Khoa sản cũng ngái ngủ, thấy bệnh nhân bụng căng to, đau bụng dữ dội, với chẩn đoán của Khoa Khám “lôn ra máu” nên khám vỗi vàng và có chẩn đoán “ngôi ngang sa tay”, khẩn cấp làm thủ tục mổ lấy thai.
Đến lúc làm vệ sinh mới té ngửa đây là bệnh nhân nam, cổ chướng, ói ra máu sau một bữa nhậu túy lúy…

Tính nhầm

Thấy cơ thể mình đột nhiên có nhiều thay đổi, một phụ nữ đi khám bệnh và được bác sĩ cho biết, chị đã có thai. Chị ta giận dữ mắng cho bác sĩ một trận và một mực cho rằng điều đó không thể xảy ra vì chồng mình đã đi công tác nước ngoài hơn 1 năm.

Một tuần lễ sau, bệnh nhân đó lại đến phòng mạch và nhỏ nhẹ:

– Thưa bác sĩ, lần trước tôi quên khuấy mất là cách đây 2 tháng chồng tôi có về phép!

Ông bác sĩ tủm tỉm cười:

– Nghe có vẻ khá hơn rồi đấy, nhưng cô cần nhớ kỹ lại một chút nữa, vì cái thai đã sang tháng thứ tư rồi.

Thần y

Đôi tình nhân ngồi âu yếm trong công viên đông người. Cô gái liên tục nũng nịu người yêu.

– Ôi! Má em đau quá!

Chàng trai bèn hôn vào má cô gái.

– Em thấy thế nào? Còn đau không?

– Hết đau rồi.

Ít phút sau…

– Ôi cổ em lại đau!

Chàng trai lại hôn vào cổ cô nàng.

– Còn đau không em?

Cô gái bẽn lẽn: Hết… rồi…

Một lúc sau, cô gái lại kêu đau ở vai… Cụ già ngồi gần đó không chịu nổi, rụt rè nói:

– Hỡi chàng trai có đôi môi thần kỳ, cháu có thể chữa được bệnh trĩ không?

Ký hiệu của bác sĩ

Bác sĩ khám xong đề hai chữ “BT”. Bà vợ không hiểu nhưng thấy ông chồng hết bệnh nên bà không quan tâm gì.

Hai năm sau, bệnh lại tái phát. Bà vợ đưa ông chồng đến ông bác sĩ hôm nọ. Khám xong, bác sĩ lại đề hai chữ “BT”. Về nhà, bà vợ tưởng giống như lần trước nên cũng thảnh thơi không lo gì. Hai ngày sau, ông chồng lăn đùng ra chết. Bà vợ thấy lạ lên hỏi bác sĩ. Bác sĩ nói:

– Chuyện đó tôi quên nói cho bà. Hai chữ “BT” lần trước có nghĩa “bình thường”, nhưng hai chữ đó là xưa rồi. Bây giờ hai chữ “BT” lần này có nghĩa là “bó tay”.

Chết ngạt

Hai người bạn chơi thân với nhau làm việc trong một xưởng mộc. Một hôm, một người sơ ý bị lưỡi cưa máy cắt đứt cánh tay. Anh bạn đồng nghiệp bèn gói cánh tay bị đứt lìa vào túi nylon và đưa nó cùng với người bị nạn tới bệnh viện để gắn lại.

Hôm sau, anh ta đến thăm bạn và thấy người kia đang chơi tennis.

– Không thể tin được! – Anh chàng thốt lên – Y học hiện đại quả là kỳ diệu.

Một tháng trôi qua và hai người bạn lại trở về xưởng làm việc. Vận xui dường như vẫn chưa chịu từ bỏ họ và anh chàng mới ra viện lại phải vào viện, lần này với một cẳng chân bị lưỡi cưa cắt lìa. Cũng như lần trước, người bạn gói cái chân vào một túi nylon và đưa người bị nạn đi cấp cứu. Hôm sau, anh ta vào viện thăm bạn và thấy người kia đang đá bóng.

– Không thể tin được! – Anh chàng thốt lên – Y học hiện đại quả là kỳ diệu.

Lại một tháng nữa trôi qua, khi người bị nạn bình phục, hai người bạn trở về xưởng mộc làm việc bên nhau và lần này, anh chàng lơ đễnh gặp tai nạn khủng khiếp, bị lưỡi cưa cắt cụt đầu. Vẫn như lần trước, anh bạn gói chiếc đầu vào túi nylon và đưa nó cùng với thân thể người đồng nghiệp đến bệnh viện để gắn lại.

Hôm sau, anh ta tới bệnh viện thăm bạn nhưng tìm mãi không thấy đâu. Gặp bác sĩ ngoài hành lang, anh ta bèn hỏi:

– Thưa bác sĩ! Hôm qua tôi đưa bạn tới đây để nối lại đầu. Anh ấy đâu rồi?

Bác sĩ nghĩ một phút rồi đáp:

– Xin lỗi nhé! Lần này chúng tôi đành chịu bó tay vì có thằng ngu nào đó đã gói đầu anh ta vào trong túi nylon làm anh ta bị chết ngạt

không được cắt tóc của tui

Hai thằng điên và đại điên ở trong bệnh viện tâm thần. Thấy bác sỹ, y tá đi qua đi lại mới thắc mắc với nhau:
Điên: tại sao ai cũng được để tóc còn tụi mình thì bị cạo trọc lóc hết vậy mày?
Đại điên: ờ hè, lạ quá, tau cũng muốn để tóc mày có cách nào không?
Điên: (suy nghĩ)
À tao có cách roài. Thế này nhé, bây giờ tụi mình lấy đinh đóng vào đầu, thế là xong!!!!
Đại điên: đóng vào đầu làm gì mày?
Điên: thì để khi mấy chả lấy tong đơ cạo đầu mình, thì cái tong đơ nó mắc cái đinh, nó gãy, vậy là hết cạo.he he
Đại điên: ờ héng, vậy mà tao ko nghĩ ra, mày thông minh thật!!!!
(Hai thằng lúi húi lấy đinh chuẩn bị đóng vào đầu)
Đại điên: bây giờ mày đóng đinh vào đầu tao nhé!
Điên: ok (lấy đinh, búa, chuẩn bị đóng)
Đại điên: khoan!!!!!
Điên: (giật mình) Chi vậy cha?
Đại điên: mày đóng cẩn thận nghen, coi chừng mày đóng hụt cái búa nó đóng nhằm tay mày đau đó!!!

Người trả tiền

Giắc là một anh chồng có tính keo kiệt từ nhỏ. Một hôm, anh ta đưa vợ đến bác sĩ cắt khối u. Bác sĩ phẫu thuật xong, nói với Giắc:

– Nhẽ ra vợ anh phải được cắt khối u từ khi còn nhỏ kìa!

– Ồ, hay quá. Bác sĩ viết hóa đơn thanh toán ngay cho tôi đi!

– Để làm gì?

– Tôi sẽ gửi lại cho ông bố vợ, bắt ông ấy phải trả tiền cho con gái ông ta!

Có hại không ?


– Thưa bác sĩ, xin ông hãy cho tôi một lời khuyên. Vợ tôi thường xuyên đi ngoại tình, thế nhưng cứ mỗi khi tôi chuẩn bị làm ầm ĩ là cô ta lại nói : “Anh cứ bình tĩnh, uống cà phê đi nào “
– Liệu tôi có thể khuyên anh điều gì đây ? – Bác sĩ hỏi.
– Chỉ một điều thôi : Tôi uống cà phê nhiều như vậy có hại cho sức khỏe lắm không ?

Thế thì tôi cũng bị rồi


Tiếng người đàn ông trong điện thoạI:
_ Thưa bác sĩ, thằng con trai tôi bị chứng quai bị…
_ Phải, tôi biết. Hôm qua tôi đã đến và khám cho cháu rồi. Nhớ giữ nó cách biệt với những người khác trong nhà và… _ Thôi chết! Nó đã hôn người giúp việc mất rồi
_ Ồ, thật không may! Có lẽ chúng ta phải cách ly cô ấy…
_ Nhưng thưa bác sĩ, tôi sợ rằng chính tôi cũng đã hôn cô gái đó.
_ Rắc rối quá! Như vậy có nghĩa là ông cũng đã mắc bệnh.
_ Ngoài ra, tôi còn hôn vợ tôi…
Giọng bác sĩ bỗng thất thanh:
_ Trời ơi ! Thế thì tôi cũng bị rồi !

L và Đ

Một bà ở vùng sâu vùng xa đến trạm xá “
.
– Cô y-tá ơi tôi muốn khám l…
.
Cô y tá nhăn mặt “
….
– Vâng chị vào đây , nhưng em dặn lần sau chị nên nói khám phụ khoa cho nó lịch sự nhé .
.
Khám xong bà ta lại hỏi “
.
– Này đặt cái thuốc này có phải kiêng đ… không?
.
Cô y tá “
.
– Không , nhưng chị phải nói là kiêng giao hợp mới lịch sự chứ .
.
– Cám ơn cô , tôi nhớ rồi!
.
Trên đường về, gặp 1 anh nông dân đi xe đạp đâm phải. Bị ngã đau , chị chửi sa sả “
.
– “Giao hợp” mẹ cái thằng mặt “phụ khoa” , đâm gẫy cẳng bà rồi đây này!

 Khỏi bệnh rồi

Trong một bệnh viện tâm thần: thằng điên 1 đi chơi với thằng điên 2, thằng điên 1 bị té xuống hồ nước thằng điên 2 thấy vậy lao xuống cứu. Sáng hôm sau bác sĩ điều trị gọi thằng điên 2 lên thông báo:

– anh có 1 tin buồn và 1 tin vui.

Tin vui là hành động cứu người đã chứng tỏ anh hết điên và anh sắp đc ra viện, tin buồn là người anh cứu hôm qua đã treo cổ tự tử chết. Anh điên 2 liền nói:

– Nó đâu có tự tử, tui treo nó lên đó cho nó khô đấy chứ

Chó mới lấy

Dưới ánh trăng huyền diệu, kỳ ảo, đôi vợ chồng trẻ ngồi bên nhau tâm sự. Họ thật hạnh phúc với những cử chỉ đầy âu yếm thương yêu. Người vợ thủ thỉ:
“Anh biết không , trước khi yêu anh rồi lấy anh, mẹ thường bảo em rằng em đoảng như con dở hơi sau này chỉ có… chó mới lấy em thôi!”.

 Định ngĩa tình yêu

Yêu 1 lúc 7 người gọi là thất tình

Yêu đến lần thứ 4 gọi là tình tứ

Yêu 1 lúc nhìu người gọi là trữ tình

Yêu nhau cho đến đầu bạc răng long gọi là vô tình

Yêu và lấy 1 người nước ngoài gọi là ngoại tình

Yêu và lấy 1 người trong nước gọi là nội tình

Hai người yêu chung một người gọi là chung tình

Tình yêu quá đẹp gọi là tuyệt tình

Yêu từ thủa còn đi học gọi là tình trường

Yêu vợ người khác=>bị đánh tím mặt gọi là thâm tình…
ai còn thì bổ xung thêm nhá!
chúc cả nhà vui

Tam Quốc Thời @
Lưu Bị, Quan Vũ, và Trương Phi sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa…nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao, ruốt cuộc không thằng nào mang tiền…

Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền …

Tôn Quyền đập bàn quát: Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém … Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ “củ hành” chúng mày trước khi chém … 3 thằng mày làm cho tao 2 việc, làm được tao tha … không làm được thì ngày này năm sau là ngày giỗ chúng mày ..

Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây…lắp mô tơ vào đít nhanh …

Ở nước Ngô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó…nhưng để sống nên 3 anh em phải cố..Đến chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan Vũ kiếm được 10 quả nho còn Trương Phi thì vẫn “thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được”

Tôn Quyền : good, bây giờ là việc thứ 2…nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít, thằng nào kêu một câu, giết. Thằng nào làm được, tha..

Lưu Bị: nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái OÁi..

Tôn Quyền : nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn …

Lưu Bị: mếu máo quay sang Quan Vũ nói: thôi số anh nó black, die phải chịu…với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi…vĩnh biệt mày với thằng Phi…nhớ báo thù cho tao..

Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy Quan Vũ cũng bị nhốt

Lưu Bị: Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành…quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???


Quan Vũ: Má nó, 9 quả đầu em làm ngon lành….đến quả thứ 10 em phì cười nên die

Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??

Quan Vũ: Mẹ kiếp, đúng lúc đó Em thấy thằng Phi tha về 10 quả mít … !

Ngoại tình

Một người đàn bà đang tiếp tình nhân ở trong nhà trong lúc chồng đi vắng, chợt nghe có tiếng gõ cửa. Sợ ông chồng về, bà ta liền kêu tình nhân của mình chui vào tủ áo núp
Nhưng người gõ cửa không phải là ông chồng mà là một thằng bán gà, đem con gà mái dầu đi bán. Hai bên đang giằng co giá cả thì lại nghe có tiếng gõ cửa, sợ ông chồng về nghĩ mình giả đò kêu tình nhân bán gà bán vịt để che mắt, người đàn bà bèn kêu gã bán gà chui vào tủ áo để trốn.

Đứng trong tủ áo tối om thằng bán gà mới thấy gã tình nhân đang đứng run như cầy sấy. Thằng bán gà liền gạ gã tình nhân mua gà với giá cắt cổ. Sợ bên ngoài ông chồng biết được nên gã tình nhân bèn bóp bụng mà mua gà. Trả tiền xong xuôi thằng bán gà không chịu đưa con gà. Thằng bán gà còn dọa sẽ la lên cho ông chồng biết. Gã tình nhân đành câm họng. Dĩ nhiên mọi việc mua bán đều diễn ra bằng cách ra dấu trong bóng đêm.

Đợi tới một lúc sau ông chồng cũng chưa chịu đi, thằng bán gà lại gạ bán con gà lần nữa. Gã tình nhân tức muốn hộc máu nhưng cũng đành phải trả tiền, và cũng y như lần đầu, thằng bán gà cũng không chịu đưa con gà cho gã. May sao ông chồng chui vào nhà vệ sinh, bà vợ bèn mở tủ áo ra cho gã tình nhân và thằng bán gà chạy trốn. Hai người chạy thục mạng không ai thấy ai. Thằng bán gà thì sợ gã tình nhân túm mình lại đòi tiền, còn gã tình nhân thì sợ rủi lọt vô tay ông chồng thì thân tàn ma dại.

Thằng bán gà chạy về tới nhà, gặp ngay bố nó đang ngồi hổn hển thở mồ hôi mẹ mồ hôi con rớt lụp đụp như mưa, thằng bán gà liền nói:

– Tía ơi, tui mới có con gà mái dầu này nè, tía có mua không tui bán rẻ cho.

Ông già cầm lấy cây chổi lông gà rồi hét:

– Tổ cha mày, hồi nãy mày bán gà cho tao hai lần rồi mà hổng chịu đưa gà, bây giờ còn đòi bán nữa hay sao?

Ai lấy cắp nỏ thần?


Trong giờ ngữ văn, cô giáo dạy bài “An Dương Vương”.
Sau khi dạy xong, cô giáo xuống hỏi các học sinh trong lớp:
-Em có lấy nỏ thần không?
-Dạ, thưa cô,không ạ!
Hỏi cả lớp không ai lấy, cô giáo bực bội, đi vào phòng hiệu trưởng và trình bày lại mọi việc với ông. Nghe xong, ông đập tay xuống bàn và nói:
-Gọi tất cả học sinh xuống đây, thể nào cũng có một đứa lấy!

Nổ thì sao


Hai anh cảnh sát đi tuần thấy ba trái lựu đạn trên đường phố.Họ quyết định đem lên xe,đưa về đồn.Anh ảnh sát trẻ lo lắng hỏi:
-Lỡ đi dọc đường nó nổ một trái thì sao đại ca?
Anh cảnh sát già trả lời có vẻ rành đời hơn:
-Chú mày lo gì, nếu nó nổ một trái thì về đồn chỉ bảo là nhặt được hai trái thôi!

Tưởng bở

Một cô gái trẻ, xinh đẹp đứng trên cầu, mặt buồn rười rượi, chuẩn bị gieo mình xuống dòng sông chảy xiết. Chàng trai ào tới, giữ chặt tay cô và cầu xin một nụ hôn trước khi cô tự tử. Cô gái gật đầu đồng ý trao cho chàng một nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt đến… rát cả lưỡi.

Quá cảm động, chàng trai quyết định phải thuyết phục cô gái từ bỏ ý định dại dột của mình:

– Em xinh đẹp và đáng yêu như vậy, sao lại muốn từ bỏ cõi đời?

Hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của cô gái. Cô nói trong tiếng nấc:

– Bố… em… mắng…

“Đúng là phụ nữ, bố mẹ hơi nặng lời tí chút đã muốn quyên sinh”, chàng trai thầm nghĩ.

Cố gắng hôn thêm cô gái một cái nữa, chàng hỏi tiếp:

– Tại sao bố mắng em?

– Hu, hu… Bố mắng chỉ vì em thích ăn mặc như… con gái

Thứ mọi quý bà đều thích


Một phụ nữ đi máy bay có một viên kim cương mà không biết làm cách nào qua được hải quan. Thấy một cha cố đang đi ngang, bà bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm.

Đến chỗ khai báo, nhân viên hải quan hỏi:

– Cha có gì khai báo không?

Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không quên lời Chúa răn nên cha nói:

– Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quý giá, còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà mọi quí bà đều thích.

Nghe vậy, nhân viên hải quan cười nói:

– Cha vui tính quá! Mời Cha qua.

Hài vô đối, Sơn tinh và Thủy tinh

Ngày xửa ngày xưa, Vua Hùng Vương thứ 18 có môt nàng con gái vô cùng xinh đẹp nhìn trông rất là phê, tên là Mị Nương đến tuổi lấy chồng. Mị Nương da trắng như da “con gái” mịn màng như da “ trẻ con “– do nàng thường xuyên dùng Dove, mái tóc đen mượt thơm mùi Rejoy.


Thân hình rất chi là mũm mĩm do uống sữa cô gái Hà Lan hơi nhiều, hàm răng trắng bong, mỗi lần nàng cười là đến Giang Dong Gun tận Hàn Quốc xa xôi cũng va vào cột điện..


Sở thích của nàng ta là thích đến vũ trường, cuối tuần cưỡi con Dylan vi vu, online chatting, thần tượng là David Beckham và Bít ni sờ pia -chắc vì thế mà hay mặc áo hở rốn, nhảy tưng tưng . Do ham chơi nên năm 18 tuối nàng mới tốt nghiệp …lớp mẫu giáo lớn . Vua cha thấy thế ngứa mắt lắm muốn tống cổ đi cho khuất mắt trông coi, bèn loan truyền gần xa kén rể.

Sau bao ngày tranh tài sôi nổi theo thể thức đấu loại trực tiếp chỉ có 2 nguời lọt vào vòng chung kết thi kén rể

Vua Hùng đích thân tự mình chọn rể và cho truyền gọi thí sinh mang số báo danh thứ nhất:

– Sơn Tinh đến từ đỉnh Everest………Đó là một chàng trai râu tóc trắng xoá, thời trang Taczan, vai năm tấc rộng thân mưòi thước cao, thân hình ăn đứt Lý Đức- làm Mị Nương ngồi trên xuýt xoa hoài nhấp nhỏm không yên, cưỡi chú voi con ở bản Đôn ra mắt vua Hùng xin được cưới công chúa. Vua Hùng phán: – “Nhà người có tài năng gì nói cho ta coi”

Sơn Tinh thưa: Thần là vua của non xanh cai trị của muông thú, có thể dời non lấp bể.




Vua Hùng nghe vậy thích lắm nhớ đến bên Mỹ có hòn đảo Hawai xinh đẹp bãi biển thoai thoải cát trắng, và các người mẫu Cindy, Naomi, Claudia trong bộ đồ bikini nằm dài trên bãi biển trong ánh nắng vàng, “Đời chỉ có thế mà thôi” Vua Hùng nuốt ực nước bọt lầm bầm. Ngài phán nói : Ngưoi có thể dời non lấp bể vậy hãy làm cho ta hòn đảo giống đảo Hawai tại xứ Văn Lang này cho ta coi.




Sơn tinh nghe xong lập tức làm liền, giơ tay lên trời bắn Lục mạch thần kiếm, thật là kinh khủng, trời đất tối sầm, đất đai rung chuyển – động đất 8 độ rit te. Xong xuôi đâu đó, Vua Hùng thấy ôi thôi Cung điện nguy nga của mình bị nó cho một đòn Lục mạch thần kiếm thế là tiêu. Vua tức lắm thét lớn:

– Sao ngươi dám phá lâu đài của ta.

Sơn Tinh liền thưa: Tâu bệ hạ Thần đâu dám phá lâu đài của bệ hạ. Lâu Đài bệ hạ xây dựng tiêu chuẩn ISO làm sao động đất có thể đổ được. Do thằng Binladen nó khủng bố bệ hạ đấy ạ, nó lợi dụng hạ thần làm hòn đảo Hawai cho bệ hạ để khủng bố đây ạ.




“Thằng Binladen chết tiệt” Vua Hùng lầm bầm nhớ lại. Hồi thằng Mỹ nó đánh Ap ga nít tan, thằng Binladen đến đây ăn xin trước cửa lâu đài bị Hùng Vương quất cho 5 roi vào đít đuổi đi, “Thằng đó nó thù dai ghê, Mày biết tay tao, dám khủng bố ah`, tao sẽ gia nhập liên minh chống khủng bố”. Tình thôi xót xa Vua Hùng hỏi : Hòn đảo của ta đâu

Sơn Tinh chỉ tay về phía biển Đông




Một hòn đảo xinh đẹp hiện ra như trong một cơn mơ, Hùng Vương thích lắm “ Thôi cung điện của ta không còn thì ta cùng tam cung lục viện ra ngoài này an hường tuổi già cũng được, chậc ..đời có thế mà thôi, ta sẽ tổ chức du lịch và tổ chức người đẹp bikini. Nghĩ thế Hùng Vương liếc mắt về ban giám khảo và mỉm cười hài lòng. Chín, Chín phẩy năm, Chín phâỷ năm, mười, mười và mười. Sơn Tinh sung sướng chắc mẩm phen này cưới được công chúa Mị Nương xinh đẹp.

Số báo danh thứ 2 Thuỷ Tinh đến từ vực sâu Mariana…

Thuỷ Tinh cưõi con BMW hình bạch tuộc đời mới nhất, mắt kính thời trang , quả tóc Ronaldo, ra mắt vua Hùng. Mi Nương trông Thuỷ Tinh đẹp trai như David Beckam thì mê liền. Vua Hùng hỏi: “Ngươi có tài cán gì để cưới công chúa.”


Thuỷ Tinh tâu: Thần là vua của biển cả thống lĩnh các loài thuỷ tộc, có thể hô phong hoán vũ.

Nhìn trời nắng chang chang, mùa hè oi ả, điều hoà thì không có chạy do mất điện ( lại thằng Binladen cắt điện ) liền nói, “ Ngươi hãy gọi mưa cho ta xem thử”

Thuỷ Tinh nghe xong liền tung ra một phát 18 chiêu Giáng Long Thập Bát chưởng. Tức thì gió thổi mịt mù, mây đen kéo đến ùn ùn, sấm chớp đùng đùng, mưa như trút nước.


Sau cơn mưa trời lại sáng, Vua Hùng ngẫm nghĩ: “Nước ta mưa thuận gió hoà, cần thằng gọi mưa gọi gió này làm chi ” Hùng Vuơng liền hỏi “Ngươi còn tài cán gì nữa không?.”

Thuỷ Tinh tâu : ” Nếu thần cưới được công chúa Mi Nương thi` thần xin tặng bệ hạ 2 vé đi du lịch 1 tháng Thái Lan ”

Hùng Vương nghe thấy thích thú trong lòng nghĩ đến những điều kỳ thú ở Thái Lan… mà những đại thần đi công cán kể lại. Lòng háo hức Vua mỉm cười hài lòng nhìn ban giám khảo: Chín, Chín phẩy năm, Chín phâỷ năm, mười, mười và mười…….

Thấy vậy Thuỷ Tinh đứng sang một bên và sung sướng chờ đợi

Trời ơi, sao lại thế, hoà rồi, thế là tiêu mình rồi. Vua ôm ngực lảo đảo ngồi bệt xuống đất. Thế là bây giờ ta đã trắng tay rồi. Ôi hòn đảo với những cindi..với bikini. Ôi thai land’s *** tour giờ đã thành dĩ vãng..Trời đã sinh ra ta! Sao còn sinh ra nó!

Số là Vua đã cá độ với quan Tể Tướng. Vua lấy cửa Sơn Tinh chấp Thuỷ Tinh hoà cho được. Nếu Vua thua thì lễ vật ra mắt thuộc về quan tể tướng, vua thắng sẽ được quyền..làm chồng 12 cô con gái đang tuổi xinh..đẻ của quan tể tướng.

Sau 1 hồi vật vã, lăn lộn kêu khóc, Vua được thái giám cho uống 1 chai rượu mạnh nên đã dần hồi tỉnh. Sự đã rồi, lâu đài thì bị binladen oánh sập, có được hòn đảo an ủi tuổi già thì cũng mất nốt. Bây giờ chỉ còn cách đòi 2 thằng ngu Sơn Tinh và Thủy Tinh lễ vật thật hậu may ra gỡ gạc phần nào.

Sau 1 hồi suy nghĩ, Vua chậm chạp đứng lên: Các khanh thấy con gái ta thế nào? Trông nó có ngon không? da thịt mịn màng, hàng họ có chỗ nào chê được không?

Cả ST và TT dập đầu đồng thanh: Muôn tâu hoàng thượng ..Ngon Ạ.

Sơn Tinh: Mị Nương đẹp hơn tất cả ..muông thú trên rừng mà thần từng nhìn thấy. Thú thật với bệ hạ chứ chẳng có hươu nai, hổ báo sư tử nào sánh được nàng. Chu choa cái mông to như vậy thì mắn phải biết. Thần có thể hy sinh cả rừng vàng làm Lâm tặc để có thể cưới nàng bằng được…


Thuỷ Tinh: Thần xin thề mả bố thằng nào nói điêu chứ Mị Nương là đẹp nhất. Mấy con bồ của thần mà người trên mặt đất gọi là Nàng tiên cá, nói ra lại bảo vạch áo cho người xem lưng..chúng nó.. tanh lắm ạ!

Cái đuôi của nó làm sao sánh được với đôi chân thon dài đi tất giấy của Mị Nương nhà ta được. Thần sẵn sàng hy sinh cả biển bạc làm thuỷ tặc để cưới cho được Mị Nương.


Vua mỉm cười hài lòng đưa mắt liếc nhìn Mị Nương. Đấy, cái đợt vửa rồi mà không cho nó đi mỹ viện tân trang sửa lại cái mông bơm lại cái ngực thì làm sao lừa được 2 thằng ngu này. Mà cái khoản tiền bỏ ra cho nó đi nhà thưốc gia truyền bên tận Tàu chữa hôi nách, ếch xi ma, tổ đỉa, ghẻ đốm hoa cà nghĩ cũng đáng đồng tiền bát gạo đấy chứ.

Vậy thì ta nói cho các khanh biết. Muốn đem con gái ta đi thì rạng sáng mai ngay sau trận Italia gặp Thuỵ Điển kết thúc đứa nào mang đến Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao tới trước thì sẽ được đón Mị Nương về.

Rạng sáng ngày U-18, Sơn Tinh tỉnh dậy lúc 1h30 sáng. Lúc này tại mặt trận phía tây, việc di chuyển đàn voi dữ ở Bình Thuận đang tiến hành.

Sơn Tinh tức tốc đánh điện hoả tốc : “ Mau chóng áp sát đàn voi bắt cóc ngay 1 con ra Bắc, chọn con nào 9 ngà. Mọi sự chậm trễ lúc này đều là tội ác “. 2h sáng, con voi 9 ngà đầu tiên đã được đóng gói và buộc vào bụng một quả tên lửa nhằm hướng Ba Vì phóng tới.


Đến 2h15 sáng, tiểu đội 2 trinh sát thuộc Đại đội săn trộm số 14, trung đoàn 2 báo cáo về đã bắt gọn được hai con gà chín cựa, còn ngựa chín hồng mao hiện đang nằm trong vòng kiểm soát của lực lượng kiểm lâm. Sơn Tinh lệnh cho phòng tác chiến đánh điện yêu cầu chuyển ngay 1 con gà về Ba vì, con còn lại làm lông cho vào ngăn đá tính sau.


Sau đó chàng tức tốc dẫn đầu trung đoàn 3, sư đoàn lâm tặc số 14 tấn công bao vây trụ sở kiểm lâm, đoàn quân tiến công với một bên là biểu ngữ băng rôn rợp trời : “ Tự do cho ngựa chín hồng mao “ , “ Thả ngựa vào nồi, à không, về rừng “ , một bên là dao rựa sáng loáng, *** săn *** kíp tua tủa. Chỉ trong chốc lát, tuyến phòng ngự kiểm lâm với … 3 cán bộ kiểm lâm phải rút về co cụm trong một trận địa với chu vi chỉ còn 3 mét. Con ngựa 9 hồng mao đã được giải thoát và nhanh chóng được đóng gói chuyển về kho. Lúc này là 3h sáng, mọi việc đã hoàn tất. Sơn Tinh cho chất các con vật thu thập được lên xe nhằm hướng kinh thành tiến về. Cùng lúc đó các đơn vị tinh nhuệ nhất thuộc các tập đoàn quân lâm tặc được lệnh lên đường…..


Bên kia trận tuyến 4h sáng ngày U-18, tại đáy sông, Thuỷ tinh vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Chàng biết rằng mình ở dưới sông nước thì lấy đâu ra gà qué. “ Mụn à, chuyện nhỏ “ – cán bộ phòng tham mưu tâu với chàng – “ tiểu đội người *** 4 đại đội đạo chích đường sông số 2 đã lên đường thâm nhập vào vùng địch hậu, nhiệm vụ của họ là bắt bất kể con gà, con ngựa và con voi nào gặp trên đường tiến công “. Thuỷ tinh nhổm dậy hỏi giật giọng:
– Con nào cũng được à?
– Tất nhiên thưa chúa công – sĩ quan tham mưu trả lời – không có gì khó, chỉ sợ mình không liều.


4h 15, đội người *** đã đem về 3 con vật. “ Bây giờ là công đoạn cuối cùng “, sĩ quan tham mưu cười đắc chí. Chỉ trong chốc lát, đội hoá trang thuộc ban văn công sư đoàn bộ đã làm giả toàn bộ những cựa, ngà hay mao miếc gì đó và gắn lên cho các con vật


– Tuyệt – Thuỷ tinh ngắm nghía gật gù – Thời buổi này thật giả lẫn lộn, cứ chơi hàng *** cho nhanh, hơi sức đâu mà tìm đồ thật. Khéo trông còn đẹp hơn đồ thật ấy chứ.

Sau khi ký quyết định phong hàm và ban thưởng cho bọn thuộc hạ, Thuỷ tinh cũng chất đồ lên canô và nhằm hướng kinh thành tiến về. Các hạm đội cướp biển số 3, 4, hải đội 6 cướp biển Vi king, hạm đội thuyền trưởng Cook cũng được lệnh xuất phát….


…. 6h 15 phút sáng ngày U-18, bến cảng ngoại vi kinh thành, nơi diễn ra cuộc so tài im lặng khác thường. Cũng lúc đó, tại đất Thục, Gia Cát Lượng đang ngủ, bỗng tên tiểu đồng lay ngài dậy.

– Có gì vậy? Sao lại đánh thức ta? – Gia Cát Lượng càu nhàu, mắt vẫn còn díp tịt.


– Bẩm đại nhân, con thấy ngài ngủ mà mồ hôi toát ra như tắm, miệng ú ớ Waterloo, Waterloo, con sợ quá phải lay ngài dậy.

– Sao, Waterloo à ??? mà sao tự nhiên ta lại đái dầm thế nà – Gia Cát Lượng hoảng hốt bật dậy lao vào bàn làm việc tìm cuốn từ điển và bấm độn xem quẻ……..


“ Thôi xong, một đấu trường ác đấu sẽ diễn ra, bia chảy lạc rơi , à nhầm, máu chảy đầu rơi rồi. Không biết có xảy ra trận đấu ngựa voi bọc thép như tại vòng cung Kursk không? Gió xoáy quá nên mình chẳng biết hướng nào mà bói toán nữa “ – tiên sinh thở dài hướng tầm mắt về phía nam và ra lệnh mở tần số UHF theo dõi tin tức từ chiến trường

7h sáng, mật danh ngày U-18 được chuyển thành ngày Dê, giới thạo tiếng ngoại bang thì đọc là Đi đây. “ Chà, Đi đây, Đi đây “ – Gia Cát tiên sinh lẩm bẩm – “ như một lời thúc giục lên đường “.

7h15, đội tiên phong của Sơn tinh đã tới điểm tập kết, họ mau chóng dựng trận địa phòng ngự sát bờ sông với hệ thống hào kỹ thuật và chướng ngại trải dài trên một chiều dài hơn 2km và chiều sâu phòng ngự hơn 100 m.


Xen kẽ giữa các bãi mìn lớn do đàn voi chiến thải ra là các ổ đề kháng, với sự bố trí cung tên 12,7mm (loại Patriot Arrow), cối 82mm bắn tên bọc sắt và các chảo lớn để rán cá.


Nhìn sự bố phòng, Sơn tinh chỉ đạo chuyển một trung đoàn tinh nhuệ thuộc lực lượng sh*t Storm, hay còn gọi là SS, chuẩn bị cho một cuộc tấn công hoá học nếu cần thiết. “ Trong tác chiến, yếu tố bất ngờ và vượt trội về vũ khí là một điểm quyết định “ – chàng thao thao bất tuyệt.

Nhận lệnh , tất cả binh lính trung đoàn đã ra góc khuất ẩn nấp và ăn đồ ôi thiu để sẵn sàng đau bụng đầy hơi. Lúc này hướng gió chính thổi từ phía ẩn nấp của trung đoàn ra phía bờ sông, rất thuận lợi khi họ phát tán hơi độc. Các đơn vị còn lại bố trí theo hình rẻ quạt, tạo thế chân vịt để dễ bề ứng cứu cho nhau. Sau khi xem xét kỹ càng trận địa phòng ngự, Sơn tinh ra lệnh sắp xếp lễ vật chuẩn bị chờ nhà vua, công chúa và ban giám khảo tới để chấm điểm.

– Phong bao phong bì cho giám khảo có đủ chưa – chàng quay lại hỏi sĩ quan hậu cần.

– Dạ thưa chúa công, đã đủ, tất cả phong bì đã được kẹp khéo trong các bộ catolo


7h45 sáng, sương mù đã tan dần. Hai khu trục hạm thuộc hạm đội thuyền trưởng Cook, đội tiên phong của Thuỷ tinh, đã tới gần trận địa phòng ngự của Sơn tinh. Màn hình rađa trên chiến hạm cho thấy có những dấu hiệu đáng ngờ trên thực địa.


– Báo cáo thuyền trưởng, có vẻ đối phương đã chuẩn bị một trận địa phòng ngự để nghênh đón chúng ta – Hoa tiêu chiến hạm báo cáo.

Thuyền trưởng Cook với ống nhòm quan sát. Đoạn ông đánh điện báo cáo với Thuỷ tinh.

– Còn chờ gì nữa thuyền trưởng, tấn công đi. – Thuỷ tinh trả lời ngắn gọn.


Uỳnh, phát đại bác đầu tiên khai hoả. Một đám chất thải lớn thu được từ cá voi bắn trúng một ổ đề kháng gần bờ. Tiếng la hét kêu cứu vang trời. Đồng loạt lúc đó, các ổ đề kháng khai hoả. Tiếng tên bay, tiếng rít của đạn ghém, đạn *** hơi khuấy động mạnh bầu không khí. Lúc này tất cả các tàu thuộc hạm đội Cook, hải đội 6 Viking và hạm đội cướp biển số 3 đã áp sát bờ, vừa bắn đại bác vừa tổ chức tàu đổ bộ. Đạn cối 82 đã phá nát tới phân nửa đội tiên phong của Cook.


Tuy vậy, nhóm đầu tiên đã áp sát được bờ. Tất cả thuỷ thủ tung dây quăng lên bờ rồi đu vào. Nhưng do chênh lệch độ cao , nhiều thuỷ thủ đã đập đầu xuống đất bất tỉnh nhân sự. Số còn lại vung gươm, vung móc câu và cả ***… AK47, món ưa thích của cướp biển Đông, lao vào trận địa phòng ngự. Đội cướp biển vùng Caribê thuộc hạm đội 3 cũng đã lên bờ.


Bấy giờ phía Thuỷ tinh, các đơn vị cướp biển đánh bộ đã tràn được vào một nửa trận địa, pháo hạm và tên lửa hành trình từ các hạm đội vẫn bắn dồn dập mở đường. Lúc này cả hai bên đã tung toàn bộ lực lượng vào cuộc chiến.


Chỉ còn lại Sơn tinh và Thuỷ tinh, hai người có nội lực thâm hậu nhất là còn tỉnh táo. Toàn cảnh chiến trường thật là khủng khiếp, xác người la liệt khắp nơi, ở chính giữa la hai con người đối địch nhau, một tay thủ thế, tay kia khư khư giữ cống vật cưới vợ. Hai đôi mắt nhìn nhau tóe lửa


– Khá khen cho ngươi – Sơn tinh lên tiếng – Đến sau mà lại định ăn cỗ trước sao?

– Vậy à, cống vật ta cũng có đủ như ngươi – Thuỷ tinh đáp – Quân lực hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, vậy chỉ còn lại ta với ngươi. Xuất chiêu đi, đừng rườm lời….

“ Ka mê zô kô “ Thuỷ tinh hét lên, đoạn hai tay tung một luồng chưởng lực với sức công phá tương đương 50000 quả bom nguyên tử, luồng chưởng đánh trúng đập thuỷ điện Hoà bình khiến cho nước lũ tràn về với sức phá hoại khủng khiếp…..

“ Ghê gớm thay ý đồ của mi, định tàn sát sao?” Sơn tinh gầm gừ, đoạn chàng bụm tay vung chưởng…. “ Kô zô mê ka “ , luồng chưởng lực kinh hồn bốc ngay dãy núi… Himalaya đặt vào giữa dòng nước lũ chặn đứng nó lại, nước dâng đến đâu, núi cố nhoi lên đến đó…

– Khoan đã, – Thuỷ tinh khoát tay – không được dùng núi ngoại chứ???

– Kêu ca gì nữa, ta đã nộp thuế nhập khẩu cho dãy núi này rồi, thời buổi hoà nhập kinh tế làm gì có chuyện ngăn cấm hàng ngoại nữa…. Thôi đánh nhau tiếp đi…

Hai bên lại lao vào quần nhau hơn ba trăm hiệp nữa mà chưa phân thắng bại… bấy giờ đã là 12h05.

Đúng lúc cả hai đói bụng định dừng tay đi ăn trưa thì ở đằng xa, một nhóm người đeo mặt nạ phòng độc ngồi trên một chiếc Humvee đi tới. Hoá ra là Hùng Vương, Mị nương và ban giám khảo…

– Dừng tay, hai tráng sĩ.. Ta kêu gọi hoà bình nào…Hội đàm ba bên về giải giáp vũ khí huỷ diệt của các vị nào. Ta đã sai Mị nương làm vài món nhậu cường dương và một chai Gâu-lây-bờ để nhậu chơi với hai tráng sĩ.- Hùng Vương cất tiếng – Mời hai tráng sĩ ngồi xuống nghỉ ngơi ăn uống đã, rồi xét sau… Thời nay, nên lấy đối thoại thay cho đối đầu chứ.

Đoạn ngài quát tả hữu thu dọn chiến trường, chọn chỗ gò cao thoáng mát bày biện mâm đũa đánh chén. Đôi bên chén chú chén anh đến hơn một canh giờ.

– Nào, mời Hội đồng chấm thầu quốc gia ra đánh giá cống vật. – Hùng Vương khoát tay gọi ban giám khảo.

– Dạ thưa đức vua, chúng thần đã sắn sàng- Chủ tịch ban giám khảo tâu – Mời hai bên trình hồ sơ dự thầu.


Cả Sơn tinh và Thuỷ tinh cũng khệ nệ bê chồng catalog và các bộ hồ sơ năng lực lên cho các vị giám khảo, lăng xăng mời họ xem các con vật, cả hai chàng không quên dấm dúi cho họ những phong bì được giấu rất khéo. Hùng Vương nhìn thấy cả, nhưng ngài chỉ vuốt râu cười thầm, tay thì xoè ngón ra hiệu cho vị chủ tịch giám khảo, ra chiều là chia tứ lục. Rồi vị chủ tịch giám khảo đứng ra phát biểu:

– Theo số tiền hai bên đã đưa, à nhầm không phải, chất lượng cống vật hai bên đã đưa, số điểm của cả hai là bằng nhau. Quyền quyết định thuộc về công chúa. Mời công chúa….

Mị nương đang mải nhắn tin buôn chuyện, ngón tay bấm tanh tách, nghe gọi giật mình nhìn quanh rồi ngơ ngác hỏi:

– Cái gì thế???

Bỗng thấy Sơn tinh nhanh nhảu chạy đến:
– Thưa công chúa – Chàng vừa nói vừa nhìn chằm chặp vào ngực Mị nương nuốt nước miếng – thần xin tặng công chúa một card điện thoại có thể nhắn được tới 9 triệu tin nhắn, kể cả tin multimedia…

– Tuyệt quá, thiếp yêu chàng mất rồi – Mị nương nhìn Sơn tinh, mắt long lanh…

– Hãy khoan công chúa, – Thuỷ tinh nhảy tới – Thần cũng có một sim điện thoại của Hải vương, gọi liên tục 9 vạn ngày không tính cước….

– Ôi trời, chàng ơi, phải chăng thiếp đang mơ không , thiếp hoàn toàn là của chàng rồi – Mị nương lả lơi buông hờ áo khoác, tình tứ nhìn Thuỷ tinh….

Thấy tình thế quá khó xử, Hùng Vương đành đứng dậy nhìn quanh rồi phán:
– Ta thấy hai chàng đều tài ba, giỏi giang. Con gái ta lại ưng cả hai chàng. Vậy bỏ ai cũng phí. Chi bằng ta đề nghị hai tráng sĩ lấy chung con gái ta đi, đó cũng là cách dĩ hoà vi quý…..


Cả Sơn tinh và Thuỷ tinh đều vò đầu bứt tai suy tính, đoạn cả hai nhìn nhau rồi thương lượng:
– Cả ta và mi đều muốn có nàng, mà lại không xẻ đôi nàng ra được. Thôi đành chung chạ vậy. Ta sinh năm chẵn, vậy ta sẽ ở với nàng ngày chẵn, còn ngươi sinh năm lẻ, vậy người ở với nàng ngày lẻ…. Nhất trí vậy nhé….- Sơn tinh đề nghị..


…. Và thế là cả Sơn tinh và Thuỷ tinh cùng lấy Mị nương… Họ thực hiện đúng cam kết, tuy rằng thỉnh thoảng cũng có ấm ức, cho nên vào những ngày chẵn thường hay xảy ra bão tố lũ lụt, còn vào những ngày lẻ lại thường có động đất, núi lửa hoặc sạt lở linh tinh…

Uất uất thần chưởng


Tuyên truyền rằng trong giang hồ có một quyển bí kiếp tên là “uất uất thần chưởng”. Nếu ai mà luyện được võ công trong này thì sẽ không có đối thủ. Một hôm nọ, có một vị đại hiệp nọ bị rơi vào một sơn động, tình cờ vị đại hiệp này nhìn thấy quyển bí kiếp. Vị đại hiệp vui mừng, hí hửng mở ra xem.

Trang đầu tiên ghi: “phàm ai mà muốn luyện võ công này thì phải “tự thiến” trước”, vị đại hiệp không ngần ngại, rúc kiếm ra : ken…ken.. 36 nhác, xong đâu đấy đại hiệp này liền mở sang trang tiếp theo và nhìn thấy có một dòng chữ nhỏ nhưng rất là rõ: “không thiến cũng không sao”.


Vị đại hiệp liền ọc máu ra mà chết. Uất uất thần chưởng không hổ danh là uất uất thần chưởng. Từ đó về sau không còn nghe ai nhắc đến quyển bí kiếp nói trên

Chuyện tình bóng đá


Vợ hỏi Chồng: Tối nay Anh đá sân nhà hay sân khách?

Chồng: Tối nay Anh đá sân khách.

Vợ: Coi chừng thua đó.

Chồng: Chưa chắc.

Vợ: Thua là cái chắc.

Chồng: Sao em biết?

Vợ: Anh đá sân nhà quen rồi, qua sân khách run chân; chịu gì thấu!

Chồng: Đá chuyên nghiệp thì sân nhà, sân khách gì Anh cũng nhuyễn hết.

Vợ: Nhưng sân khách run hơn.

Chồng: Anh đá sân khách cảm giác mạnh hơn, hăng hơn. Sân nhà thường quá, nhàm quá nên dể cụt hứng.

Vợ: Chuyên nghiệp mà còn hứng với không hứng.

Chồng: Sân lạ Anh chơi hưng phấn hơn.

Vợ: Em thấy Anh chơi sân nhà cũng hay lắm chứ.

Chồng: Rằng hay thì thật là hay; nghe ra ngậm đắng, nuốt cay thế nào!

Vợ: Ủa, Anh nói một hồi hình như lạc đề mất rồi.

Chồng: Cùng một đề tài đấy chứ; nhưng hai phạm trù thôi.

Vợ: Hai “phạm trù” nghĩa là gì?

Chồng: Là hai “chiện” khác nhau.

Vợ: Hai chuyện gì?

Chồng: Chuyện bóng đá với chuyện đá bóng.

Vợ: Ối zời ơi, tôi nói chuyện bóng đá, chồng tôi lại nói chuyện đá bóng!!!

Chồng: Cũng đá trên sân cỏ chứ có khác gì đâu?

Vợ: Hèn gì: “Sân người đá bóng lao xao – Sân em bỏ cỏ mọc cao rậm rì”.

Chồng: “Từ nay tôi cạch đến già,

Tôi chẳng dám cấy ruộng bà nữa đâu!

Ruộng bà vừa xấu vừa sâu,

Vừa bé hạt gạo vừa lâu đồng tiền,

Tôi về cấy ruộng láng giềng,

Bát gạo đã lớn, quan tiền trao tay.”

Vợ: Anh ơi “Trong nhà đã có đồ chơi,

Song le còn muốn của đời nữa sao”

Chồng: Em biết không:“Ruộng người cày, vợ người nuôi,

Con người mắng mỏ, vợ người yêu đương.”

Vợ: Đúng là: “Đàn ông một trăm lá gan,

Lá ở cùng vợ, lá toan cùng người”.

Chồng: “Đố ai nằm võng không đưa,

Ru con không hát, anh chừa nguyệt hoa.”

Những lá thư tình hay nhất – Thư thứ 2


Gửi người con gái anh yêu! Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.
Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.

Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con *** con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.

Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :” Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con *** vàng …

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

Hôn em như cún con hôn mèo con!

Cậu nhỏ yêu cầu được tăng lương


Một hôm rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, “cậu nhỏ” nhà ta mới nghĩ ra chuyện đòi tăng lương cho mình. Cậu viết hẳn 1 lá đơn:
Kính gửi Hội đồng quản trị!

Tôi, tự “cậu nhỏ”, yêu cầu được tăng lương vì những lý do như sau:
1. Tôi phải làm công việc lao động chân tay
2. Tôi làm việc ở độ sâu
3. Tôi luôn phải làm việc bằng đầu
4. Tôi không được nghỉ định kỳ, nghỉ cuối tuần, hay nghỉ lễ
5. Tôi phải làm việc trong môi trường ẩm ướt
6.Tôi không được trả thêm tiền làm việc ngoài giờ hay tăng ca
7. Tôi phải làm việc trong môi trường tối tăm

Và đây là phản hồi của phòng Quản lý nhân sự:
Sau khi xem xét đơn yêu cầu cũng như những lý lẽ anh đã nêu, hội đồng quản trị đã từ chối yêu cầu của anh với những lý do sau:

1. Anh không làm việc suốt 8 tiếng
2. Anh ngủ trong giờ làm việc ngay sau khi làm xong việc 1 cách sơ sài
3. Anh không luôn nghe theo lệnh của ban điều hành
4. Anh không chịu ở yên tại vị trí được giao mà lại hay ghé thăm những khu vực khác
5. Anh thường hay nghỉ không theo lịch phân công
6. Anh không bao giờ chịu chủ động trong công việc

7. Anh luôn cần được tạo áp lực và kích thích rồi mới chịu bắt đầu

8. Anh không luôn tuân theo những biện pháp “An toàn lao động”, ví dụ như không mặc đồ bảo hộ.
9. Anh không thích làm việc tăng ca

10. Đôi khi anh bỏ vị trí được giao trước khi hoàn thành xong công việc

11.Và nếu như tất cả những điều trên còn chưa đủ thì chúng tôi xin nói
thêm là anh đã thường xuyên bị nhìn thấy ra vào chỗ làm việc với 2 túi
lớn rất khả nghi….

Bữa sáng – Bữa tối


Trên xe buýt đông người, cô sinh viên phải giữ khư khư quả chuối ở túi quần sau, sợ mọi người chen lấn sẽ làm bẹp mất bữa sáng của mình. Sắp tới bến thứ ba, anh chàng đứng sau hỏi cô:
– Xin lỗi, em xuống bến nào?
Cô gái không muốn làm quen, đáp sẵng giọng:
– Còn lâu!
– Xin lỗi, nếu vậy em cho tôi xin…
Anh ta khẽ chạm vào tay cô, bên cầm quả chuối.
– Ô hay, quả chuối này là bữa sáng của tôi đó, cho anh làm sao được.
– Vâng, bữa sáng của cô vẫn còn trong túi, nhưng cô đang cầm “Bữa tối” của bà xã tôi

Sự tích rượu rắn

Ngày xửa ngày xưa, rất xưa… Vào thời mà loài người chỉ có chàng A-đam và nàng E-va sống trên thiên đàng, khi đó cuộc sống của họ thật là vui vẻ. Chàng A-đam suốt này ca hát, rong ruổi theo hươu, theo nai, tìm kiếm những mảnh đất mới đầy hương đồng gió nội. Còn nàng E-va chỉ mải đuổi bướm, hái hoa và ca hát. Hai người chưa biết “ái tình” là gì nên chưa ai từng thốt lên “ái chà chà” khi trông thấy người kia.

Rồi một hôm, xuất hiện con rắn hoa đến ở chung với hai người ngay trong “thiên vườn” như bao con vật khác. Nhưng rắn là loài tinh quái, nó biết A-đam và E-va có một bí mật mà chính hai người cũng không biết, và nó hiểu rằng họ sẽ không “trông thấy bí mật nếu không dùng “bửu bối”. Vậy là nó xui hai người ăn trái cấm, trái mà ngày nay chúng ta gọi là quả táo. Và…

Lúc đầu, A-đam lấy làm sung sướng và hạnh phúc lắm lắm. Chàng ca hát nhiều hơn, tập thể hình nhiều hơn và còn hái rất nhiều hoa tặng E-va nữa. Nhưng cũng từ đó, chàng A-đam mất hẳn tự do, đi phải thưa về phải báo, hễ uống chút rượu hay về nhà khuya là bị E-va cằn nhằn liền. Hoặc giả ăn xong mà chàng chưa kịp dọn, sẽ được nghe “lời không nhạc” ngay, đâu còn được… “cười suốt 24h” như ngày nào. Lúc đầu để nàng vui lòng nên A-đam chấp nhận tất cả, chịu cả sự quản lý về giờ giấc mà không phàn nàn gì. Rồi dần dần chàng thấy tù túng quá. A-đam đâm ra buồn bực, hay cáu gắt và… chống đối. cười suốt 24H

Thế là các cuộc cãi vã diễn ra. Nhiều lần hai người lời qua tiếng lại ỏm củ tỏi, khiến “thiên vườn” náo động. Trời lấy làm bực, bèn đuổi cả hai người xuống trần gian. Trời cũng đuổi luôn con rắn (là nguyên nhân đầu tiên của sự ồn ào đó) xuống mặt đất.

Cuộc sống trần gian của A- đam còn khốn khổ hơn trên thiên đàng. Vì ở đây có quá nhiều thứ để E-va đòi hỏi: siêu thị, phim ảnh, vàng bốn số 9, quần áo, xe máy, nhà cửa… Dĩ nhiên là A-đam lấy làm bực với E-va lắm, nhưng chàng còn bực với con rắn hơn. “Nếu nó không xui ta ăn táo thì đâu đến nỗi này!” – Chàng nghĩ.

Việc đầu tiên là chàng đuổi con rắn ra khỏi nhà, bắt nó sống chui lủi bờ bụi cho hả giận. Buồn thay, cái sự hận của A-đam càng ngày càng tăng, chàng phải uống rượu cho vơi đi mà không được. Và vì uống rượu hoài nên A-đam phát hiện ra rằng nếu rượu được ngâm thêm cái gì đó thì uống vào sẽ “phê” hơn, chuyện này chắc chắn đàn ông ai cũng thích!

Lúc đầu, chàng uống rượu ngâm cây cỏ (sau này con cháu gọi là rượu thuốc). Rồi chàng nảy ra ý tưởng ngâm con rắn vào rượu, uống rượu đó mới hả cơn hận thù. Thế là số phận con rắn đó được định đoạt trong hũ rượu. Cũng may mà nó đã kịp lấy vợ, sinh con duy trì nòi giống.

Nhưng E-va vẫn còn đó với bao nỗi phiền toái cho A-đam. Hơn nữa, bà E-va còn dạy cho con cái, cháu gái cách ngự trị những chàng A-đam trẻ khác.

Ngày nay, các đấng mày râu lớp A-đam hậu sinh vẫn uống rượu rắn dài dài cho hả cơn hận sầu là vì thế!

DrGiang: